Vừa bước qua cửa, anh thấy có ai đó đập nhẹ vào tay mình. Nhìn xuống John thấy một thằng bé gầy gò, nhem nhuốc với mái tóc đen rối bù, chân không giày dép, áo thì rách rưới đứng nhìn anh với ánh mắt cầu xin. Thằng bé khoảng 6 tuổi, nó run rẩy níu tay John: “Ông ơi, bánh mỳ”. Rõ ràng nó đang rất đói, John nhìn nó gật đầu rồi tiến tới quầy bán hàng, anh gọi cà phê cho mình và một xuất bánh mỳ kẹp thịt cho thằng bé. Anh ngồi xuống bàn uống cà phê còn người bồi bàn cầm bánh mỳ đưa cho thằng bé và yêu cầu nó ra khỏi quán. John quên ngay thằng bé ăn xin và anh tập trung thưởng thức cà phê, nghĩ về bài thuyết trình rất thành công của mình. Lan Tử |
0 comments:
Post a Comment